Cuối tuần làm bánh và một chút nhớ nhà
Một sáng thứ Bảy yên tĩnh, mình đứng bên bếp làm bánh flan, mùi caramel gợi nhớ căn bếp của mẹ. Trang nhật ký nhỏ ghi lại những rung động dịu dàng của một cô gái xa nhà giữa lòng nước Pháp.
Lan Nhi
Du học sinh ngành Bánh ngọt tại Pháp
Mục lục
Sáng nay là thứ Bảy, không phải lên trường, mình dậy muộn hơn thường lệ. Nắng đầu hạ len qua khung cửa sổ, rọi lên tấm rèm hồng của mình những vệt sáng ấm áp. Mình pha một tách trà, đứng bên cửa sổ ngắm Paris đang thức giấc, và bỗng dưng thấy nhớ nhà đến lạ.
Những ngày cuối tuần thế này, khi nhịp sống chậm lại, nỗi nhớ nhà lại càng rõ rệt. Mình quyết định vào bếp làm một mẻ bánh flan, cái món mà mẹ vẫn hay làm cho mình hồi bé.
Mùi caramel gợi nhớ căn bếp của mẹ
Khi mình thắng đường thành caramel, cái mùi thơm ngọt ngào ấy lan khắp căn phòng nhỏ, và trong khoảnh khắc, mình như được trở về căn bếp cũ ở nhà. Mình nhớ hình ảnh mẹ đứng bên bếp, tay khuấy nồi caramel, thỉnh thoảng quay lại mỉm cười với mình. Nhớ cả cái cách mẹ hay để dành cho mình cái bánh flan to nhất.
Có những mùi hương mang cả một miền ký ức. Với mình, mùi caramel chính là mùi của mẹ, của nhà, của những ngày bé thơ vô lo.
Những điều nhỏ bé mình nhớ
Ngồi chờ bánh nguội, mình lấy cuốn sổ hồng ra và viết xuống những điều mình nhớ. Càng viết, mình càng nhận ra hạnh phúc thật ra được làm nên từ những điều bình dị đến nhường nào.
- Tiếng mẹ gọi dậy ăn sáng mỗi buổi sớm.
- Mâm cơm gia đình quây quần có canh chua cá kho quen thuộc.
- Tiếng ba đọc báo lẩm nhẩm bên tách cà phê.
- Con mèo mướp hay cuộn tròn ngủ trong lòng mình mỗi tối.
- Cả những cơn mưa rào bất chợt của Sài Gòn.
Học cách ôm lấy nỗi nhớ
Ngày trước mỗi lần nhớ nhà là mình lại buồn tủi, thậm chí khóc. Nhưng dần dần mình học được cách ôm lấy nỗi nhớ ấy một cách dịu dàng hơn. Nhớ nhà không phải là điều yếu đuối, mà là bằng chứng cho thấy mình có một mái ấm để thương, để hướng về. Thế nên bây giờ, mỗi khi nhớ nhà, mình lại vào bếp làm một món quen thuộc, để thấy nhà như đang ở rất gần.
Chiều nay, mình sẽ gọi video về khoe mẹ mẻ bánh flan. Mình biết mẹ sẽ cằn nhằn kiểu con ăn uống đầy đủ chưa, có giữ ấm không, rồi lại dặn dò đủ thứ. Nhưng chính những lời cằn nhằn ấy mới là thứ mình nhớ nhất.
Xa nhà không có nghĩa là rời xa yêu thương. Yêu thương vẫn ở đó, chỉ là mình học cách mang nó theo trong tim.
Vài dòng cuối
Chiếc bánh flan đã nguội, lớp caramel óng ánh vàng nâu, y hệt của mẹ ngày xưa. Mình múc một miếng, để tan chầm chậm trong miệng, và mỉm cười. Cuối tuần ở Paris của mình giản dị vậy thôi: một mẻ bánh, một chút nhớ nhà, và một trái tim biết ơn. Nếu bạn cũng đang xa nhà, mình gửi bạn một cái ôm thật ấm. Chúng ta rồi sẽ ổn thôi, phải không?
Thảo luận
Khu vực bình luận sẽ sớm được kích hoạt. Bạn có thể tích hợp Giscus hoặc Disqus tại đây.