Chuyện thuê nhà và những ngày đầu sống tự lập ở Pháp
Lần đầu tiên tự tay ký hợp đồng thuê nhà, tự đi chợ, tự nấu ăn và tự dỗ dành mình những đêm nhớ nhà. Những ngày đầu sống tự lập ở Pháp chông chênh mà cũng đầy dịu dàng, mình ghi lại để sau này còn nhớ.
Lan Nhi
Du học sinh ngành Bánh ngọt tại Pháp
Mục lục
Ở nhà, mình là con út được cưng chiều, chưa bao giờ phải lo chuyện cơm nước hay giấy tờ. Vậy mà chỉ sau một chuyến bay dài, mình bỗng phải tự làm tất cả mọi thứ: tìm nhà, ký hợp đồng, mở tài khoản ngân hàng, đăng ký điện nước. Có những buổi tối mình ngồi giữa đống giấy tờ tiếng Pháp mà muốn oà khóc.
Nhưng rồi mình nhận ra, chính những ngày chông chênh ấy lại là lúc mình lớn lên nhiều nhất. Mình muốn ghi lại đây, vừa để nhớ, vừa để lỡ có bạn nào sắp đi du học thì đọc mà đỡ bỡ ngỡ hơn mình ngày trước.
Hành trình tìm nhà gian nan
Tìm nhà thuê ở Pháp khó hơn mình tưởng rất nhiều. Chủ nhà đòi hỏi đủ thứ giấy tờ, người bảo lãnh, chứng minh thu nhập. Mình gửi hàng chục email, đi xem nhà mấy lần, có lần đến nơi thì phòng đã có người thuê mất rồi. Mình đứng ở góc phố Paris lộng gió, tủi thân đến phát khóc.
- Chuẩn bị sẵn hồ sơ đầy đủ: hộ chiếu, giấy nhập học, sao kê tài khoản.
- Tìm hiểu về người bảo lãnh (garant) vì hầu hết chủ nhà đều yêu cầu.
- Cảnh giác với các tin đăng lừa đảo đòi đặt cọc trước khi xem nhà.
- Ưu tiên khu gần trường và gần bến tàu điện để đỡ vất vả đi lại.
Có một buổi chiều mình ngồi bệt xuống vali giữa sân ga, tự hỏi mình đang làm gì ở đây, rồi lại tự đứng dậy đi tiếp. Trưởng thành có lẽ là như thế.
Căn phòng nhỏ đầu tiên của mình
Cuối cùng mình cũng thuê được một căn phòng nhỏ trên tầng sáu, không có thang máy, cửa sổ nhìn ra những mái nhà xám của Paris. Phòng bé xíu, nhưng mình yêu nó vô cùng. Mình mua một tấm rèm màu hồng, kê một chậu cây nhỏ bên cửa sổ, dán vài tấm ảnh gia đình lên tường. Thế là căn phòng lạnh lẽo bỗng trở thành tổ ấm.
Học cách tự chăm sóc bản thân
Lần đầu tự nấu một bữa cơm Việt nơi xứ người, mình vụng về đến buồn cười. Cơm khi thì sống khi thì nhão, canh thì lúc mặn lúc nhạt. Nhưng dần dà mình cũng quen, biết đi chợ chọn rau tươi, biết dành dụm chi tiêu, biết tự pha một tách trà gừng những hôm trở trời. Mình học được rằng thương mình cũng là một kỹ năng cần luyện tập.
Những đêm nhớ nhà
Khó khăn nhất không phải là giấy tờ hay cơm nước, mà là nỗi nhớ nhà cứ ập đến vào những đêm khuya. Nhớ tiếng mẹ gọi dậy ăn sáng, nhớ mâm cơm có canh chua cá kho, nhớ cả tiếng xe cộ ồn ào ngoài ngõ. Có đêm mình gọi video về nhà, chỉ để nghe mẹ nói chuyện rồi lặng lẽ lau nước mắt khi cúp máy.
Xa nhà rồi mới hiểu, những điều bình thường nhất lại là những điều mình nhớ da diết nhất.
Lời kết
Giờ nhìn lại những ngày đầu tự lập ấy, mình thấy biết ơn vô cùng. Chúng đã tôi luyện cô gái nhút nhát ngày nào thành một người vững vàng hơn, biết tự đứng trên đôi chân của mình. Nếu bạn cũng đang chông chênh giữa những ngày đầu xa nhà, hãy cho phép mình được yếu đuối một chút, rồi lại mạnh mẽ đứng lên. Mình tin bạn làm được, vì mình cũng đã từng như thế.
Thảo luận
Khu vực bình luận sẽ sớm được kích hoạt. Bạn có thể tích hợp Giscus hoặc Disqus tại đây.