Hành trình học tiếng Pháp của một đứa "mất gốc"
Từ chỗ chỉ biết nói bonjour và merci, mình đã lết qua bao lần đỏ mặt vì nói sai, bao đêm học từ vựng đến khuya. Đây là hành trình học tiếng Pháp đầy nước mắt nhưng cũng ngập tiếng cười của một đứa từng sợ ngoại ngữ.
Lan Nhi
Du học sinh ngành Bánh ngọt tại Pháp
Mục lục
Thú thật với các bạn, hồi ở Việt Nam mình là đứa sợ ngoại ngữ nhất lớp. Mỗi lần cô giáo gọi lên phát biểu tiếng Anh là mình đã run rồi, huống chi là tiếng Pháp với đủ thứ giống đực giống cái, chia động từ loằng ngoằng. Vậy mà số phận lại đưa mình đến Pháp, nơi mà không biết tiếng thì đến mua ổ bánh mì cũng khó.
Hành trình học tiếng Pháp của mình chẳng hề suôn sẻ, có nước mắt, có xấu hổ, nhưng cũng đầy những khoảnh khắc đáng yêu. Mình kể lại đây, biết đâu lại tiếp thêm chút động lực cho bạn nào đang vật lộn với ngoại ngữ giống mình ngày xưa.
Những ngày đầu chật vật
Ngày mới sang, vốn tiếng Pháp của mình chỉ vỏn vẹn vài câu học vẹt: bonjour, merci, au revoir. Đi đâu mình cũng lấm lét, sợ người ta hỏi mà mình không hiểu. Có lần mình muốn hỏi đường mà loay hoay mãi, cuối cùng đành chỉ trỏ và cười trừ. Về nhà, mình tủi thân ngồi khóc, tự trách sao mình kém cỏi thế.
Mình từng nghĩ mình không có năng khiếu ngôn ngữ. Sau này mình mới hiểu, cái mình thiếu không phải năng khiếu, mà là sự kiên trì và dũng cảm dám nói sai.
Cách mình tự học mỗi ngày
Mình quyết tâm không để tiếng Pháp đánh gục. Mình lập ra một lịch học nho nhỏ, đều đặn mỗi ngày một chút. Không cần nhiều, chỉ cần bền. Dưới đây là những cách mà mình thấy hiệu quả nhất với bản thân.
- Mỗi ngày học mười từ vựng mới, viết lên giấy nhớ dán khắp phòng.
- Xem phim hoạt hình tiếng Pháp có phụ đề, vì lời thoại đơn giản dễ nghe.
- Tự nói chuyện một mình bằng tiếng Pháp khi nấu ăn hay đi bộ.
- Mạnh dạn bắt chuyện với người bán hàng, dù nói sai cũng cứ nói.
- Ghi âm giọng mình rồi nghe lại để sửa phát âm.
Người thầy bất ngờ là công việc làm bánh
Điều thú vị là chính công việc làm bánh đã giúp mình học tiếng nhanh nhất. Ở xưởng bánh, mình buộc phải hiểu các thuật ngữ, phải nghe thầy hướng dẫn, phải trao đổi với bạn cùng nhóm. Những từ như fouetter (đánh trứng), pétrir (nhồi bột), cuire (nướng) dần trở nên thân thuộc. Tiếng Pháp không còn là bài học khô khan, mà gắn với mùi bơ, mùi bột mỗi ngày.
Khoảnh khắc vỡ oà hạnh phúc
Rồi một ngày, mình nhận ra mình đã có thể trò chuyện với cô hàng xóm lớn tuổi về thời tiết, về món bánh mình mới làm, mà không cần dừng lại nghĩ ngợi. Cô khen mình nói tiếng Pháp dễ thương, còn mời mình vào nhà uống trà. Lúc bước ra khỏi cửa nhà cô, mình đã suýt khóc vì vui. Bao nhiêu công sức, cuối cùng cũng có ngày đơm hoa.
Ngôn ngữ không chỉ là công cụ, nó là chiếc cầu nối mình với những tấm lòng ấm áp nơi xứ người.
Lời kết
Nếu bạn đang học một ngoại ngữ mới và thấy mình chậm chạp, vụng về, xin đừng nản lòng. Mình, một đứa từng sợ ngoại ngữ đến phát khóc, cũng đã làm được. Bí quyết chẳng có gì cao siêu, chỉ là mỗi ngày một chút và đừng sợ nói sai. Ngôn ngữ giống như men bánh vậy, cần thời gian ủ, nhưng rồi nhất định sẽ nở. Cố lên nhé, mình tin ở bạn.
Thảo luận
Khu vực bình luận sẽ sớm được kích hoạt. Bạn có thể tích hợp Giscus hoặc Disqus tại đây.